Series Cô Cháu · #01 — Hành trình đòi quyền lợi cho người mẹ 70 tuổi bị treo sổ gần 40 năm
Câu chuyện thực tế về hồ sơ đủ điều kiện cấp Giấy chứng nhận nhưng bị treo gần 40 năm, hé lộ điểm nghẽn xác nhận nguồn gốc và lịch sử sử dụng đất ở nông thôn.
Ths. Trần Công Thuỷ
TRƯỜNG HỢP ĐỦ ĐIỀU KIỆN CẤP SỔ…
NHƯNG BỊ “TREO” SUỐT GẦN 40 NĂM
Hôm nay tôi trực tiếp hỗ trợ hồ sơ cấp Giấy chứng nhận lần đầu cho mẹ của cô cháu dâu trong gia đình.
Một hồ sơ rất đời thường ở nông thôn. Nhưng càng nghe kể, càng thấy nhiều điều đáng suy nghĩ.
Mảnh đất ấy được ông bà chia cho Mẹ cháu từ năm 1987 để làm nhà ở. Gia đình sử dụng ổn định liên tục đến nay.
Năm 1993 đã kê khai đăng ký, có lưu trong hồ sơ địa chính quản lý của địa phương.
Đến năm 2008, địa phương triển khai dự án lập hồ sơ địa chính chính quy và cấp Giấy chứng nhận đại trà bằng nguồn kinh phí ngân sách. Nhiều hộ dân xung quanh đã được cấp. Nhưng trường hợp này vẫn bị “lọt”.
Không ai giải thích rõ.
Không ai kết luận dứt điểm.
Hồ sơ cứ nằm đó. Rồi thời gian tiếp tục trôi qua.
Đến năm 2017, rủi hay may khi xuất hiện người muốn chiếm mảnh đất này. Và cũng chính từ vụ việc ấy, toàn bộ hồ sơ, lịch sử sử dụng đất, quá trình quản lý, nguồn gốc hình thành, kê khai qua các thời kỳ… được đưa ra xem xét tại Toà án.
Cuối cùng, bản án Phúc thẩm đã tuyên quyền sử dụng đất hợp pháp cho Mẹ cháu theo đúng quy định pháp luật.
Thật sự có thể nói, đây không phải hồ sơ “không rõ nguồn gốc”.
Không phải đất lấn chiếm.
Không phải đất sử dụng sau này mới phát sinh.
Không phải hồ sơ không có dữ liệu quản lý.
Cũng không phải trường hợp không đủ căn cứ pháp lý.
Nhưng đến tận hôm nay vẫn chưa được xét cấp Giấy chứng nhận lần đầu.
Điều làm tôi suy nghĩ nhất hôm nay không phải câu chuyện giấy tờ. Mà là lúc cô cháu gái ngồi kể về mẹ mình.
Giọng rất bình thản.
Không trách ai.
Không nói điều gì lớn lao.
Chỉ kể lại hành trình của mẹ mình từ lúc được ông bà chia đất, dựng căn nhà nhỏ, nuôi con, giữ đất, đi kê khai… rồi chờ đợi hết năm này sang năm khác.
Nghe đến đâu thấy nghẹn đến đó.
Vì với nhiều gia đình ở quê, người dân không hiểu hết pháp luật. Họ chỉ nghĩ rất đơn giản:
Đất được cha mẹ chia cho thì ở.
Sử dụng ổn định thì giữ gìn.
Nhà nước kê khai thì đi kê khai.
Cần giấy tờ gì thì cố gắng hoàn thiện.
Rồi họ tin rằng:
“Trước sau gì cũng sẽ được cấp thôi.”
Nhưng thực tế, có những hồ sơ chờ gần hết cả một đời người.
Đi nhiều hồ sơ thực tế mới thấy, điểm nghẽn lớn nhất ở rất nhiều vùng quê hiện nay không nằm ở công nghệ, không nằm ở dữ liệu bản đồ, cũng không nằm ở kỹ thuật đo đạc.
Thậm chí nhiều nơi:
- bản đồ địa chính đã có;
- hồ sơ quản lý vẫn lưu;
- dữ liệu kê khai vẫn tồn tại;
- lịch sử sử dụng đất rất rõ.
Nhưng điều khó nhất lại nằm ở quá trình xét duyệt nguồn gốc sử dụng đất và xác nhận lịch sử hình thành, quá trình sử dụng thực tế của người dân.
Đây mới là điểm nghẽn sâu nhất.
Bởi muốn kết luận một thửa đất sử dụng ổn định hàng chục năm có đủ điều kiện cấp Giấy chứng nhận hay không, không thể chỉ nhìn vào một tờ bản đồ hay vài dòng kê khai.
Phải nhìn cả lịch sử hình thành của thửa đất.
Phải rà lại:
- nguồn gốc sử dụng;
- thời điểm tạo lập;
- quá trình sử dụng liên tục;
- kê khai qua từng thời kỳ;
- hồ sơ địa chính còn lưu;
- thực tế sử dụng hiện nay;
- ý kiến cộng đồng dân cư;
- và cả những biến động đã từng xảy ra.
Đó là công việc cần sự trách nhiệm. Cần người thật sự chịu đi sâu vào hồ sơ.
Nhưng đáng tiếc, ở không ít nơi, khâu này lại bị làm rất hời hợt.
Có hồ sơ không ai rà kỹ.
Không ai hệ thống lại lịch sử.
Không ai muốn xác minh đến cùng.
Không ai muốn chịu trách nhiệm kết luận rõ ràng.
Và cuối cùng, người dân tiếp tục chờ. Năm này qua năm khác.
Điều đáng nói là rất nhiều trường hợp thật ra đã đủ điều kiện cấp Giấy chứng nhận từ lâu. Nhưng hồ sơ cứ bị “treo” giữa các bước xác nhận.
Đây là dạng vướng mắc rất phổ biến ở nông thôn hiện nay. Âm thầm, ít ai nói tới nhưng ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của rất nhiều gia đình.
Người ngoài nhìn vào thường nghĩ:
“Chắc đất có vấn đề.”
Nhưng nhiều khi, vấn đề lớn nhất lại nằm ở chỗ không ai thực sự đi đến tận cùng việc xác nhận lịch sử sử dụng đất cho người dân.
Có những người dân rất lương thiện. Giữ đất cả đời. Không tranh chấp. Không đầu cơ. Không vi phạm.
Nhưng lại mất hàng chục năm chỉ để chờ được công nhận quyền sử dụng hợp pháp trên chính mảnh đất mình đang sống.
Nghe cô cháu gái kể chuyện hôm nay, tôi hiểu một điều:
Điều người dân cần đôi khi không phải ưu tiên. Cũng không cần đặc cách.
Họ chỉ cần hồ sơ của mình được nhìn nhận công bằng, được rà soát đầy đủ, được xác minh đúng bản chất và được xử lý đến nơi đến chốn.
Đó là lý do hôm nay tôi chính thức đồng hành cùng cô cháu gái này.
Điều đặc biệt là cháu không phải người làm pháp lý. Cũng không phải dân chuyên môn.
Cháu là một farmer chính hiệu. Quanh năm quen với cây cối, đất vườn, mùa vụ và cuộc sống rất bình dị ở quê.
Nhưng hôm nay, cháu quyết định sẽ tự mình đi từng bước để lấy lại quyền lợi chính đáng cho Mẹ.
Tôi sẽ hướng dẫn từ xa:
- cách rà hồ sơ;
- cách hệ thống tài liệu;
- cách xác định căn cứ pháp lý;
- cách làm việc với các cơ quan;
- cách hoàn thiện từng bước thủ tục đăng ký cấp Giấy chứng nhận lần đầu.
Và tôi tin, nếu kiên trì đi đúng hướng, hồ sơ này rồi sẽ được tháo gỡ.
Có thể đến ngày nhận được Giấy chứng nhận, cảm xúc của Mẹ cháu và cả gia đình sẽ rất khó diễn tả.
Bởi sau gần 40 năm quá nửa đời người chờ đợi, đó không còn đơn thuần là một tờ gcn bình thường
Mà là sự công nhận cho cả một quãng đời gìn giữ, sống ổn định và tin rằng sự đúng đắn rồi sẽ có ngày được nhìn nhận.
Làm nghề đất đai nhiều năm, tôi càng hiểu:
Có những giá trị của đất đai không nằm ở giá trị thị trường.
Mà nằm ở cảm giác an tâm của con người trên chính nơi họ đã sống gần hết cuộc đời.
Follow like và share bài viết, cùng mình đồng hành và chia sẻ quá trình đi tìm quyền lợi chính đáng cho mẹ cháu dâu của mình nhé.
#SeriesCochau
#DitimQuyenChinhDang
#CapGiaychungnhanLanDau
#TranCongThuy
#CovanHoachdinhChienluocPhaply
#PhatTrienNguonLucDat
🛑 [01]. HÀNH TRÌNH ĐI ĐÒI QUYỀN LỢI CHO NGƯỜI MẸ 70 TUỔI CỦA CHÍNH CÔ CHÁU DÂU NHÀ TÔI
TRƯỜNG HỢP ĐỦ ĐIỀU KIỆN CẤP SỔ…
NHƯNG BỊ “TREO” SUỐT GẦN 40 NĂM
Hôm nay tôi trực tiếp hỗ trợ hồ sơ cấp Giấy chứng nhận lần đầu cho mẹ của cô cháu dâu trong gia đình.
Một hồ sơ rất đời thường ở nông thôn. Nhưng càng nghe kể, càng thấy nhiều điều đáng suy nghĩ.
Mảnh đất ấy được ông bà chia cho Mẹ cháu từ năm 1987 để làm nhà ở. Gia đình sử dụng ổn định liên tục đến nay.
Năm 1993 đã kê khai đăng ký, có lưu trong hồ sơ địa chính quản lý của địa phương.
Đến năm 2008, địa phương triển khai dự án lập hồ sơ địa chính chính quy và cấp Giấy chứng nhận đại trà bằng nguồn kinh phí ngân sách. Nhiều hộ dân xung quanh đã được cấp. Nhưng trường hợp này vẫn bị “lọt”.
Không ai giải thích rõ.
Không ai kết luận dứt điểm.
Hồ sơ cứ nằm đó. Rồi thời gian tiếp tục trôi qua.
Đến năm 2017, rủi hay may khi xuất hiện người muốn chiếm mảnh đất này. Và cũng chính từ vụ việc ấy, toàn bộ hồ sơ, lịch sử sử dụng đất, quá trình quản lý, nguồn gốc hình thành, kê khai qua các thời kỳ… được đưa ra xem xét tại Toà án.
Cuối cùng, bản án Phúc thẩm đã tuyên quyền sử dụng đất hợp pháp cho Mẹ cháu theo đúng quy định pháp luật.
Thật sự có thể nói, đây không phải hồ sơ “không rõ nguồn gốc”.
Không phải đất lấn chiếm.
Không phải đất sử dụng sau này mới phát sinh.
Không phải hồ sơ không có dữ liệu quản lý.
Cũng không phải trường hợp không đủ căn cứ pháp lý.
Nhưng đến tận hôm nay vẫn chưa được xét cấp Giấy chứng nhận lần đầu.
Điều làm tôi suy nghĩ nhất hôm nay không phải câu chuyện giấy tờ. Mà là lúc cô cháu gái ngồi kể về mẹ mình.
Giọng rất bình thản.
Không trách ai.
Không nói điều gì lớn lao.
Chỉ kể lại hành trình của mẹ mình từ lúc được ông bà chia đất, dựng căn nhà nhỏ, nuôi con, giữ đất, đi kê khai… rồi chờ đợi hết năm này sang năm khác.
Nghe đến đâu thấy nghẹn đến đó.
Vì với nhiều gia đình ở quê, người dân không hiểu hết pháp luật. Họ chỉ nghĩ rất đơn giản:
Đất được cha mẹ chia cho thì ở.
Sử dụng ổn định thì giữ gìn.
Nhà nước kê khai thì đi kê khai.
Cần giấy tờ gì thì cố gắng hoàn thiện.
Rồi họ tin rằng:
“Trước sau gì cũng sẽ được cấp thôi.”
Nhưng thực tế, có những hồ sơ chờ gần hết cả một đời người.
Đi nhiều hồ sơ thực tế mới thấy, điểm nghẽn lớn nhất ở rất nhiều vùng quê hiện nay không nằm ở công nghệ, không nằm ở dữ liệu bản đồ, cũng không nằm ở kỹ thuật đo đạc.
Thậm chí nhiều nơi:
- bản đồ địa chính đã có;
- hồ sơ quản lý vẫn lưu;
- dữ liệu kê khai vẫn tồn tại;
- lịch sử sử dụng đất rất rõ.
Nhưng điều khó nhất lại nằm ở quá trình xét duyệt nguồn gốc sử dụng đất và xác nhận lịch sử hình thành, quá trình sử dụng thực tế của người dân.
Đây mới là điểm nghẽn sâu nhất.
Bởi muốn kết luận một thửa đất sử dụng ổn định hàng chục năm có đủ điều kiện cấp Giấy chứng nhận hay không, không thể chỉ nhìn vào một tờ bản đồ hay vài dòng kê khai.
Phải nhìn cả lịch sử hình thành của thửa đất.
Phải rà lại:
- nguồn gốc sử dụng;
- thời điểm tạo lập;
- quá trình sử dụng liên tục;
- kê khai qua từng thời kỳ;
- hồ sơ địa chính còn lưu;
- thực tế sử dụng hiện nay;
- ý kiến cộng đồng dân cư;
- và cả những biến động đã từng xảy ra.
Đó là công việc cần sự trách nhiệm. Cần người thật sự chịu đi sâu vào hồ sơ.
Nhưng đáng tiếc, ở không ít nơi, khâu này lại bị làm rất hời hợt.
Có hồ sơ không ai rà kỹ.
Không ai hệ thống lại lịch sử.
Không ai muốn xác minh đến cùng.
Không ai muốn chịu trách nhiệm kết luận rõ ràng.
Và cuối cùng, người dân tiếp tục chờ. Năm này qua năm khác.
Điều đáng nói là rất nhiều trường hợp thật ra đã đủ điều kiện cấp Giấy chứng nhận từ lâu. Nhưng hồ sơ cứ bị “treo” giữa các bước xác nhận.
Đây là dạng vướng mắc rất phổ biến ở nông thôn hiện nay. Âm thầm, ít ai nói tới nhưng ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của rất nhiều gia đình.
Người ngoài nhìn vào thường nghĩ:
“Chắc đất có vấn đề.”
Nhưng nhiều khi, vấn đề lớn nhất lại nằm ở chỗ không ai thực sự đi đến tận cùng việc xác nhận lịch sử sử dụng đất cho người dân.
Có những người dân rất lương thiện. Giữ đất cả đời. Không tranh chấp. Không đầu cơ. Không vi phạm.
Nhưng lại mất hàng chục năm chỉ để chờ được công nhận quyền sử dụng hợp pháp trên chính mảnh đất mình đang sống.
Nghe cô cháu gái kể chuyện hôm nay, tôi hiểu một điều:
Điều người dân cần đôi khi không phải ưu tiên. Cũng không cần đặc cách.
Họ chỉ cần hồ sơ của mình được nhìn nhận công bằng, được rà soát đầy đủ, được xác minh đúng bản chất và được xử lý đến nơi đến chốn.
Đó là lý do hôm nay tôi chính thức đồng hành cùng cô cháu gái này.
Điều đặc biệt là cháu không phải người làm pháp lý. Cũng không phải dân chuyên môn.
Cháu là một farmer chính hiệu. Quanh năm quen với cây cối, đất vườn, mùa vụ và cuộc sống rất bình dị ở quê.
Nhưng hôm nay, cháu quyết định sẽ tự mình đi từng bước để lấy lại quyền lợi chính đáng cho Mẹ.
Tôi sẽ hướng dẫn từ xa:
- cách rà hồ sơ;
- cách hệ thống tài liệu;
- cách xác định căn cứ pháp lý;
- cách làm việc với các cơ quan;
- cách hoàn thiện từng bước thủ tục đăng ký cấp Giấy chứng nhận lần đầu.
Và tôi tin, nếu kiên trì đi đúng hướng, hồ sơ này rồi sẽ được tháo gỡ.
Có thể đến ngày nhận được Giấy chứng nhận, cảm xúc của Mẹ cháu và cả gia đình sẽ rất khó diễn tả.
Bởi sau gần 40 năm quá nửa đời người chờ đợi, đó không còn đơn thuần là một tờ gcn bình thường
Mà là sự công nhận cho cả một quãng đời gìn giữ, sống ổn định và tin rằng sự đúng đắn rồi sẽ có ngày được nhìn nhận.
Làm nghề đất đai nhiều năm, tôi càng hiểu:
Có những giá trị của đất đai không nằm ở giá trị thị trường.
Mà nằm ở cảm giác an tâm của con người trên chính nơi họ đã sống gần hết cuộc đời.
Follow like và share bài viết, cùng mình đồng hành và chia sẻ quá trình đi tìm quyền lợi chính đáng cho mẹ cháu dâu của mình nhé.
#SeriesCochau
#DitimQuyenChinhDang
#CapGiaychungnhanLanDau
#TranCongThuy
#CovanHoachdinhChienluocPhaply
#PhatTrienNguonLucDat
Cần tư vấn pháp lý cho dự án đất đai, farmstay của bạn? Trao đổi trực tiếp với Ths. Trần Công Thuỷ.
Liên hệ tư vấn →