Series 5 ngày · #2 — 'Cứ để đấy rồi sẽ tăng', câu nói khiến nhiều người mất tiền
Phân tích vì sao tâm lý chờ đất tăng giá là thụ động chứ không phải kiên nhẫn, và người kiếm tiền từ đất là người chủ động tạo dòng tiền trên chính mảnh đất.
Ths. Trần Công Thuỷ
SERIES 5 DAYS: NHỮNG SAI LẦM KHIẾN ĐẤT KHÔNG KIẾM RA TIỀN
Sau khi không khai thác được giá trị từ mảnh đất của mình, rất nhiều người lựa chọn một cách giải thích đơn giản để tự trấn an: cứ để đó, rồi giá sẽ tăng. Câu nói này phổ biến đến mức gần như trở thành một “niềm tin mặc định” trong tư duy đầu tư đất đai của số đông.
Điều đáng nói là, nó không hoàn toàn sai. Trong nhiều giai đoạn, thị trường thực sự đã tăng giá, và những người không làm gì vẫn có thể hưởng lợi. Nhưng chính vì sự tồn tại của những ví dụ như vậy, niềm tin “chờ tăng giá” lại được củng cố và lan rộng, mà ít ai đặt câu hỏi về bản chất thực sự của nó.
Vấn đề không nằm ở việc giá có thể tăng hay không. Vấn đề nằm ở chỗ: khi bạn lựa chọn “chờ”, bạn đang đặt toàn bộ tài sản của mình vào một biến số mà bạn không kiểm soát được.
Khi một người quyết định không khai thác đất, không tạo ra dòng tiền, không có bất kỳ hành động nào để gia tăng giá trị, thì toàn bộ kỳ vọng lợi nhuận được chuyển giao cho thị trường. Thị trường, trong trường hợp này, trở thành yếu tố quyết định duy nhất. Tuy nhiên, thị trường không vận hành theo ý chí của bất kỳ cá nhân nào. Nó chịu tác động bởi nhiều yếu tố phức tạp: chu kỳ kinh tế, chính sách vĩ mô, dòng tiền xã hội, quy hoạch, hạ tầng, và cả tâm lý đám đông.
Điều đó có nghĩa là, khi bạn “chờ tăng giá”, bạn đang từ bỏ quyền kiểm soát. Bạn không quyết định được khi nào tài sản của mình sinh lời, cũng không quyết định được mức độ sinh lời, và càng không kiểm soát được rủi ro nếu thị trường đi theo chiều ngược lại.
Ở đây tồn tại một sự nhầm lẫn rất phổ biến giữa “kiên nhẫn” và “thụ động”. Kiên nhẫn, trong đầu tư, là một trạng thái có kiểm soát. Nó gắn liền với chiến lược, với kế hoạch, với các bước đi được tính toán trước. Người kiên nhẫn có thể không hành động liên tục, nhưng họ luôn biết mình đang ở đâu trong lộ trình, và đang chờ điều gì với một cơ sở rõ ràng.
Ngược lại, “chờ tăng giá” trong phần lớn trường hợp không phải là kiên nhẫn, mà là thụ động. Không có kế hoạch khai thác, không có chiến lược tạo dòng tiền, không có phương án dự phòng, không có tiêu chí đánh giá lại quyết định. Đó là trạng thái phó mặc tài sản cho thị trường, trong khi bản thân người sở hữu không thực sự tham gia vào quá trình tạo ra giá trị.
Một thực tế dễ quan sát là, cùng trong một giai đoạn thị trường, có người nhân đôi tài sản, nhưng cũng có người gần như không thay đổi, thậm chí còn bị thua thiệt nếu tính đến chi phí cơ hội. Sự khác biệt này không nằm ở thời gian nắm giữ, mà nằm ở cách mỗi người tham gia vào tài sản của mình. Những người chỉ “chờ” thường phụ thuộc hoàn toàn vào bối cảnh. Những người chủ động tạo giá trị lại có thêm một nguồn lực quan trọng: khả năng can thiệp.
Vấn đề là, phần lớn mọi người không nhìn vào quá trình. Họ chỉ nhìn vào kết quả của một số trường hợp thành công, rồi mặc định rằng đó là quy luật. Đây là một dạng thiên lệch nhận thức: lấy ngoại lệ làm chuẩn mực. Và chính thiên lệch này khiến nhiều người lặp lại cùng một hành vi, trong khi bỏ qua những yếu tố quyết định thật sự.
Người kiếm được tiền từ đất không phải là người chờ đợi giỏi hơn. Họ là người hiểu rằng giá trị không tự nhiên xuất hiện. Nó phải được thiết kế, được kích hoạt và được vận hành. Thay vì chờ thị trường mang lại lợi nhuận, họ tìm cách tạo ra dòng tiền ngay trên chính mảnh đất của mình, dù ở quy mô nhỏ ban đầu. Khi dòng tiền xuất hiện, tài sản không chỉ có thêm giá trị hiện tại, mà còn có cơ sở để gia tăng giá trị trong tương lai.
Sự khác biệt giữa hai cách tiếp cận này là rất rõ ràng. Một bên phụ thuộc vào yếu tố bên ngoài, một bên chủ động tạo ra yếu tố bên trong. Một bên chờ đợi cơ hội, một bên tạo ra cơ hội. Và khi chu kỳ thị trường thay đổi, hai nhóm này sẽ có kết quả hoàn toàn khác nhau.
Một kết luận cần được nhìn nhận thẳng thắn: thị trường không có nghĩa vụ làm cho bất kỳ ai trở nên giàu có. Thị trường chỉ phản ánh tổng hòa của nhiều lực tác động, và phần thưởng sẽ thuộc về những người hiểu cách tham gia, chứ không phải những người đứng ngoài chờ đợi.
Khi một người đầu tư vào đất nhưng không có chiến lược khai thác, không có dòng tiền, và chỉ dựa vào kỳ vọng tăng giá, thì về bản chất, họ đang tham gia vào một trò chơi mang tính xác suất. Lợi nhuận, nếu có, không đến từ năng lực kiểm soát, mà đến từ việc “đúng thời điểm”. Và điều này không khác nhiều so với một dạng đánh cược có cơ sở.
Ở thời điểm hiện tại, mỗi người đang nắm giữ đất cần tự đặt ra một câu hỏi đơn giản nhưng mang tính quyết định: mảnh đất của mình đang tạo ra giá trị gì trong hiện tại. Nếu câu trả lời là không có, thì câu hỏi tiếp theo cần được đặt ra là: liệu mình đang đầu tư, hay chỉ đang chờ đợi một kết quả mà mình không kiểm soát.
Sai lầm của việc “chờ tăng giá” là một sai lầm phổ biến, nhưng chưa phải là sai lầm nguy hiểm nhất. Nguy hiểm hơn là việc lựa chọn mảnh đất ngay từ đầu dựa trên cảm tính, mà không gắn với khả năng khai thác. Khi đó, không chỉ không có dòng tiền, mà ngay cả cơ hội tạo ra dòng tiền cũng rất hạn chế.
Phần này sẽ được phân tích trực diện hơn trong bài tiếp theo…
Follow để hiểu bản chất, tránh mất tiền và bắt đầu kiểm soát được giá trị từ chính mảnh đất của mình bạn nhé.
#series5days
#seriesNhungSaiLam
#trancongthuy
#hoachdinhchienluocphaply
#phattriennguonlucdat
Cần tư vấn pháp lý cho dự án đất đai, farmstay của bạn? Trao đổi trực tiếp với Ths. Trần Công Thuỷ.
Liên hệ tư vấn →